WECOME TO WEB ART

TIN TỨC TRONG NGÀY

LIÊN KẾT WEBSITE

LIÊN KẾT BÁO

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Nguyễn Hữu Quang)

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    11204871_1116798211682170_5045089514771591101_n.jpg 11013067_1116798248348833_1233395889470156873_n.jpg 22016_1116798228348835_8203033232748986763_n.jpg 11034163_1596017550663097_8610143680858498477_n.jpg 10931370_1523667297894104_1840658383111218415_n.jpg 10931369_1523667464560754_4938105034038812751_n.jpg 10923304_1523667344560766_6157924456491340461_n.jpg 10922528_1523667681227399_6929347280410783803_n.jpg 10922445_1523667431227424_2934185793618103594_n.jpg 10920935_1523667374560763_4883192492278176199_n.jpg 10917416_1523667394560761_2727739838232930367_n.jpg 10801834_1523667621227405_8519320667861764529_n.jpg 10392502_1523667741227393_5885150822741994092_n.jpg 1601601_1523667591227408_1671924079690145100_n.jpg 1601601_1523667561227411_1723062471940197327_n.jpg 1601507_1523667707894063_1978930493193701205_n.jpg 1549449_1523667327894101_2689097660826573204_n.jpg 1506517_1523667647894069_101193567893175937_n.jpg 11711_1523667514560749_3288992140242011590_n.jpg 20140306160409be13.jpg

    Thành viên trực tuyến

    0 khách và 0 thành viên

    KẾT NỐI BẠN BÈ VIOLET

    Tài nguyên dạy học

    BÁCH KHOA TOÀN THƯ

    DANH NGÔN

    TỪ ĐIỂN ONLINE


    Tra theo từ điển:



    NGHE NHẠC TRỰC TUYẾN

    Điều tra ý kiến

    Bạn thấy trang này như thế nào?
    Đẹp
    Đơn điệu
    Bình thường
    Ý kiến khác

    Sắp xếp dữ liệu

    DU LỊCH VIỆT NAM

    HƯƠNG HOA KHOE SẮC

    THỜI TIẾT

    .HÀ NỘIDu bao thoi tiet - Thu do Ha Noi .TP.HUẾDu bao thoi tiet - Co do Hue .TP.HCMDu bao thoi tiet - Thanh pho Ho Chi Minh

    TRUYỆN CƯỜI

    Gốc > THƯỜNG THỨC MỸ THUẬT >

    Những đổi thay về quan niệm nghệ thuật

    • NHỮNG ĐỔI THAY VỀ QUAN NIỆM NGHỆ THUẬT

      NGUYỄN LƯƠNG SÁNG (Quảng Bình) - Người trong cuộc. Tổng hợp. 110x210cm. Giải B KV IV

       





      Hình ảnh của lang thang, của những ký ức dường như đi về phía những phương trời rộng hơn, những sa mạc bí ẩn, hình hài kỳ dị tương tác, hờ hững, và là nơi mà người nghệ sĩ muốn tìm cho ra dấu vết.

      Những đổi thay về quan niệm nghệ thuật Bắc Trung Bộ với ý thức về sự bất khả vãn hồi và cái hư vô. Ánh sáng không đến từ nguồn bên ngoài, nó không chiếu lên đá và lên nước cái bóng phản ánh của nó; nó được tạo ra từ chính chất liệu, từ phía bên trong, tỏa sáng ra một cách khó cắt nghĩa.

      Các họa sĩ trừu tượng hơn một lần nữa khẳng định nghệ thuật không lặp lại những cái có sẵn trong thiên nhiên. Nghệ thuật phải tạo ra được vật thể mới độc lập, chưa từng có từ trước tới nay.

      Hiện thực thị giác chỉ là ảo ảnh bên ngoài của sự vật, mà bản chất của sự vật thường nằm bên trong mọi hình thức. Ngoài ra còn có một hiện thực nội tâm chủ quan của người nghệ sĩ. Bởi vậy, tính hiện thực của hội họa không đồng nghĩa với sao chép bên ngoài. Người nghệ sĩ phải là người sáng tạo ra được ý tưởng và hình thức mới lạ.

      Từ cuộc triển lãm mỹ thuật khu vực Bắc Trung Bộ những năm trước, sự đổi thay về quan niệm và ngôn ngữ nghệ thuật bắt đầu có chuyển động trong năm nay. Nghệ thuật là sản phẩm tư tưởng và tinh thần của thời đại. Khi thời đại khác đi, lối sống và tư duy con người khác đi thì nghệ thuật cũng khác đi. Nghệ thuật sinh ra phải có lý do cá nhân và tình cảm cá nhân nằm trong môi trường xã hội nhất định.

      Đó là sự gặp gỡ định kỳ hàng năm, chứa đựng nhiều lẽ sống, nhân sinh quan kỳ diệu, qua quá khứ ấp ủ trong các vùng sáng tạo, cô đơn hay biệt lập, giao lưu hay phát triển cùng thức dậy ngày hôm nay nằm trong định mệnh của những hình dáng, bóng sắc đã được gieo trồng sáng tạo.

      Các tác phẩm Ký ức dòng sông - Sd: Nguyễn Hữu Song (Thế Hà) (Q. Trị); Điện năng thiên nhiên - Sd: Công Huyền Tôn Nữ Tuyết Mai (TT Huế); Người trong cuộc - Sd: Nguyễn Lương Sáng (Q. Bình); Bức tử - Sd: Trương Thế Minh (T. Hóa); Nhịp sóng đảo xa - Arylic: Phan Thanh Bình (TT Huế); Cảm xúc biển - Sd: Đặng Mậu Triết (TT Huế); Không gian cổ tích - T. hợp: Nguyễn Thiện Đức (TT Huế)... nhiều nội hàm hồi sinh từ trong bản thể, từ trong tâm lý, trong ánh sáng của sáng tạo cũng như chân lý tồn tại vĩnh cửu của thiên nhiên; cùng với đất, nước, lửa, sắt thép và những vệt loang màu trần trụi, khô lạnh. Những sáng tạo thuần khiết và mãnh liệt, bình dị và chân thật. Hình thức không đáng kể nếu như nó không biểu đạt được đời sống. Các tác phẩm nói lên được sự hòa điệu trong cấu trúc hình thức phổ quát với giá trị đặc thù của nghệ sĩ trong một vùng tự trị của sáng tạo và mặc nhiên nó được chấp nhận ở trong một không gian phức tạp.

      Có tác phẩm sử dụng nhiều yếu tố đường nét với ngôn ngữ tạo hình giản dị, người xem luôn thấy sự thư giãn, thoải mái. Trái lại có tác phẩm mạnh mẽ về màu sắc, căng cao nhất của cường độ màu sắc để đi tới mắt nhìn, nó được ví như dây đàn, gợi cảm, xúc động lòng người. Xu hướng nghệ thuật Bắc Trung Bộ có sự thay đổi về mặt tạo hình, không là cảnh sắc vặt vụn, không phải là sự tình cờ đẹp mắt. Các tác phẩm đã sử dụng nhiều hơn những nguyên chất, kết hợp một cách khéo léo với những đường nét tĩnh và chuyển động. Tác phẩm Bến xưa - Sm: Nguyễn Đăng Sơn (TT Huế); Chứng tích lịch sử - T. hợp: Đậu Quang Toàn (N. An); Ký ức đỏ - Sd: Hồ Trọng Lâm (Q. Bình); Lễ hội - Sm: Trần Quốc Bảo (TT Huế)... với tốc độ cứ tăng dần lên đến đỉnh điểm. Sự tập trung cao độ những nỗ lực, tinh thần được thể hiện hoàn toàn qua sắc màu đến mức có thể bùng nổ bên ngoài khuôn khổ của mặt tranh. Không phải ngẫu nhiên quan điểm nghệ thuật của họ thay đổi để từ bỏ những quan niệm nghệ thuật đã cũ. Người nghệ sĩ phải hiểu rõ con người với tất cả cái xấu và tốt. Họ phải thắng được sự trì trệ là cái khiến cho các nghệ sĩ mất đi tình cảm sâu đậm, sự gắn bó với công chúng bằng cách thông qua triết học và chính trị.

       

      TẠ QUẢNG (Phú Thọ) - Ngõ. Sơn dầu. 95,5x158,5cm. Giải C KV III




      Màu sắc lại không núp sau lớp màu u buồn để tiến lên đứng ở hàng đầu. Và lúc đó giống như những giọng hát chính nổi trên giàn đồng ca trải ra miệt mài và chói lọi trên mặt nền trang nghiêm lặng lẽ. Tất cả đều như thể lạnh lẽo, giá băng không sức sống, rồi bỗng chốc tất cả lại náo nhiệt và kích động. Màu sắc lúc thì sáng và mịn, lúc lại sẫm và mượt như nhung, những nét vẽ chắc chắn ken sát nhau hay uốn khúc lướt đi chậm rãi và cả quyết, phản ánh từ thiên nhiên vô thức. Ở những bố cục có vẻ rất lý trí nhưng bằng nội giới xúc cảm vẫn là năng lượng chính mục đích của nghệ thuật. Tác phẩm Mưa về miền di sản - Sd: Nguyễn Hùng (TT Huế); Nắng và gió - T. hợp: Nguyễn Mai Sương (N. An); Giấc mơ hoa - Sd: Đặng Thị Thu An (Huế); Xa lộ - Đồ họa tổng hợp: Tô Trần Bích Thúy (TT Huế); Nghịch cảnh - Sm: Lê Phan Quốc (TT Huế); Ru tình một khúc sông xanh - Sd: Đặng Mậu Tựu (TT Huế)... mang nhiều ý niệm tinh khiết về dấu vết con người và vạn vật. Khuynh hướng thích phô bày thậm chí cũng là một trong những hình thức hiện thời, trong sáng hơn và một sự chính xác hơn nhiều về mặt tư tưởng, không còn có những yếu tố lãng đãng và hỗn loạn đã từng có; cũng không có tâm tư của chủ nghĩa hư vô.

      Triển lãm mỹ thuật khu vực Bắc Trung Bộ năm 2013 được tỉnh Nghệ An đăng cai, có những trục trặc về công tác tổ chức trưng bày nên ngày khai mạc được lùi lại quá xa so với dự kiến ban đầu. Tuy vậy, ngày khai mạc cũng diễn ra khá đông vui náo nhiệt. Sự bình luận với nhau giữa những người xem thì rất nhiều chiều đối nghịch. Song những đổi thay về quan niệm nghệ thuật mới được tiếp nhận nhiệt thành. Nó được xem như một hình thức mạnh mẽ nhất, sự biểu hiện sức sáng tạo tự do nhất trong nghệ thuật như những bông hoa đang bắt đầu kết vụ.

      Có lẽ, sẽ hồ đồ và vô ích nếu tranh luận hay biện luận để xác nhận một điều gì đó là mới nhất, là chân lý. Việc đó ắt sẽ góp phần làm cho nghệ thuật bị nghèo đi và mất tính sáng tạo. Đối với nghệ thuật, chỉ có thể tin nó có phát triển khi có các tác giả mới với sự sáng tạo đầy thách thức xuất hiện. Trong một nền nghệ thuật, mỗi cá tính tác giả ra đời chính là sự đóng góp cho nền nghệ thuật đó. Sự làm việc của các họa sĩ trong khu vực, kể cả các họa sĩ đã thành danh và các họa sĩ mới xuất hiện, đem đến dù là với những phong cách và cá tính khác nhau, nhưng hầu như đồng nhất ở tính đương đại. Trên chặng đường phát triển của nghệ thuật, mỗi khu vực có những đặc thù riêng của nó. Sự sôi động có thể là tiền đề cho sự xuất hiện những sáng tác mới, những tác giả mới, những con đường khai phá mới trong quan niệm nghệ thuật. Có những tác phẩm đậm chất trữ tình, lôi cuốn, biểu hiện đời sống nội tâm tư tưởng, thúc đẩy sức liên tưởng trong tiềm thức và trí tuệ như Đoàn kết - Mộc bản: Lê Hải Anh (T. Hóa); Khoảng lặng - Sd: Trịnh Xuân Huy (Q. Bình); Tình ca của biển - Sd: Nguyễn Ánh Dương (TT Huế); Miền đất lạ - Mộc bản: Nguyễn Ý Nhi (TT Huế); Chuyện tình của dòng sông - Lụa: Thái Mạnh Thủy (N. An)...

      Những họa sĩ này đã tạo nên một vận động và bước ngoặc trong kỹ thuật biểu hiện. Dù tiết giản màu, hình, hay truyền đạt tín hiệu, màu sắc sặc sỡ cũng nhận rõ họ hướng về khả năng biểu đạt ngoài tính phong phú và hấp dẫn, luôn chứa đựng sự khám phá. Mà khám phá thì luôn bất tận.

      Trong khi đó tranh của các họa sĩ trẻ trong khu vực, ở họ ghi đậm dấu ấn cách tân của ngôn ngữ tạo hình, lưu giữ, tiếp nối truyền thống dân tộc, giao lưu trong vùng và trong nước. Tính cách quan trọng của sự tiếp nối này không thể nhìn nhận một cách hời hợt, nó đã củng cố một phong thái nghệ thuật vừa mới chớm nở làm điểm xuyết thêm phẩm chất toàn diện của nghệ thuật Bắc Trung Bộ.

      Phân loại trào lưu nghệ thuật là một việc làm khó khăn, đặc biệt là khi phải thẩm định những xu hướng phát triển và tác phẩm hiện đại. Không thể xếp loại một cách tuyệt đối vì tác phẩm ít rập theo khuôn mẫu định sẵn. Chỉ có thời gian mới đem lại những nhận định đúng đắn. Các tác phẩm hội họa Bắc Trung Bộ dần chuyển dịch về các biểu lộ cá nhân. Nếu người thưởng ngoạn có thể đồng hóa được với kinh nghiệm mà tác phẩm đem lại trước mắt họ, thì ở đó giá trị nghệ thuật được tăng thêm, công chúng và họa sĩ càng chia sẻ sự cảm thông chung.

      Hội họa có hình thể, quay về với con người, với các hình thái khác. Tác phẩm đặt nền tảng rộng trên bình diện mang hình ảnh của đô thị và ngoại ô, chấp nhận ý niệm về sự tiến bộ của dòng chảy đến từ những nguồn khác biệt.

      Tranh trừu tượng tiếp tục có vai trò quan trọng trong sự diễn tả cảm xúc, có những họa sĩ đã phối hợp trừu tượng với các yếu tố hình thể. Còn có khuynh hướng nhằm phê phán các vấn đề xã hội hay mô tả tính cách phức tạp của đời sống con người. Đất đai, vẻ đẹp thiên nhiên, vẻ đẹp thiếu nữ vẫn còn là chủ đề chính. Một số họa sĩ thể hiện bằng cả thể xác lẫn linh cảm mối tương quan của họ với môi trường sống xung quanh. Có 3 xu hướng hiện đại, xu hướng đầu tiên là bảo tồn truyền thống gồm những họa sĩ sáng tạo trên di sản quá khứ bằng phong thái tiến hóa dần chứ không đứng yên, sử dụng cách vẽ cổ điển với sự hứng khởi mới. Xu hướng thứ 2 nhìn chung, với sự khinh thị hiển nhiên được xem như muốn chối bỏ di sản truyền thống, sáng tạo dựa trên các biểu tượng, ký hiệu với một phương thức truyền đạt khác thường; hoặc sáng tạo những cái không nhìn thấy. Xu hướng thứ 3, gồm các họa sĩ sử dụng toàn bộ quá khứ nghệ thuật trong cách thức có thể cho phép họ diễn tả thời hiện tại, không bắt chước theo quá khứ, họ học hỏi từ dĩ vãng để chọn lọc tinh hoa, sau đó sáng tạo ra ngôn ngữ nghệ thuật mới.

       

      THẾ HÀ (Quảng Trị) - Ký ức dòng sông. Sơn dầu. 140x140cm. Giải A KV IV



      Một sự phát triển hấp dẫn khác trong quan niệm nghệ thuật Bắc Trung Bộ là ngày càng có nhiều họa sĩ và người thưởng ngoạn khẳng định lại rõ rệt mô típ cách tân, tính cách quan trọng của tay nghề và chất lượng cao của tác phẩm. Mặc khác, sự hiểu biết về cái mới cho phép người nghệ sĩ sáng tạo các tác phẩm đẹp cả bề sâu của diện tích lẫn vẻ tao nhã ẩn tàng; diễn tả các chủ đề bằng sự phối hợp hấp dẫn giữa ý thức và vô thức.

      Khả năng truyền đạt với tác phẩm mới của một số họa sĩ có tính nguyên bản, nặng về trực giác, hoàn tất bởi màu sắc sôi nổi và hình ảnh ngẫu hứng, cho thấy nhiều khía cạnh của đời sống, đầy các ghi nhận, bình phẩm, năng lực và cảm xúc. Lại có tác phẩm vừa có tính trừu tượng lại vừa là sự diễn dịch biểu cảm của kinh nghiệm. Xu hướng thường biểu hiện cách truyền đạt trực tiếp, hơi cường điệu, vừa gây ngạc nhiên, an ủi và có cách đặt vấn đề. Có thể thấy điều này qua các tác phẩm: Ngôn ngữ - Arylic: Vũ Duy Vĩnh (TT Huế); Đô thị đỏ và xám - Sd: Nguyễn Lương Sao (Q. Bình); Cái gọi là đô thị hóa - T. hợp: Trương Đình Dung (Q. Trị); Không nhớ nổi - Sd: Nguyễn Quỳnh Na (N. An); Sự biến đổi không ngừng - Sd: Hoàng Chưởng (TT Huế); Chơi vơi - Sm: Phan Thị Hải (N. An)...

      Hầu hết các ý tưởng thành công nhất đều có vẻ đơn giản đến mức ngớ ngẫn. Các ý tưởng thành công thường mang theo hình tượng giản dị bởi chúng luôn có vẻ tự nhiên sẵn thế. Nghệ sĩ thậm chí luôn bất ngờ với bản thân khi ý tưởng xuất hiện. Các ý tưởng được phát kiến qua trực giác. Chính cách tạo hình như ngô nghê, như vụng dại lại chứa đựng những ý nghĩa biểu xúc khó tả.

      Những tác phẩm trừu tượng với ưu thế vượt trội, song hành cùng sự triển khai cái nhìn ngôn ngữ với phong cách biểu hiện riêng, luôn gợi các chủ đề để suy nghĩ. Dựa vào cái nhìn về không gian cũng như mặt phẳng, trong đó hình thể được tạo dựng bằng cách sắp đặt các mảng màu. Toàn bộ thời gian, quá khứ, hiện tại và tương lai như một nhất thể, cách nhìn này dựa trên lý thuyết triết học về chiều thứ tư. Tác phẩm nghệ thuật đưa người thưởng ngoạn đến một cách nhìn khác cho khả năng tưởng tượng. Ban một hình hài cho cái vô hình. Đảo lộn những thói quen thị giác, biểu hiện màu sắc bằng con đường đi từ vực thẳm đến ánh sáng, từ nỗi đau khổ thanh thoát đến chỗ tích cực. Phải chăng là để tạo nguồn sống cho tác phẩm mang ý niệm ẩn dụ?

      Người nghệ sĩ phải làm nên một nhịp sống trên tác phẩm của mình, bởi nó là sức sống đây đó của thần trí qua nhịp điệu của vạn vật. Thế giới của mơ mộng, của huyền thoại, được tín hiệu hóa, thần bí hóa. Cũng ở đó không hề cảm thấy trọng lực mà mỗi lúc lại thấy tâm hồn bay bỗng lên.

      Lối tạo hình mới sẽ không có hình thức của một sự tượng hình tự nhiên hay cụ thể. Là sự tượng hình thật ra luôn luôn biểu lộ tới một mức độ nào đó cái phổ quát, hoặc ít ra cũng che dấu nó bên trong. Lối tạo hình mới này sẽ không thể trang bị bằng những gì biểu thị tính chất đặc biệt. Trái lại các tác giả đã tìm ra được lối biểu hiện trong sự trừu tượng hóa của mọi hình thể và màu sắc. Các tác phẩm Chạy lũ - Sd: Lê Văn Tĩnh (T. Hóa); Chốn tâm linh - Lụa: Đào Thị Hà (T. Hóa); Công dân mới của Trường Sa - Sd: Hồ Thiết Trinh (N. An); Phố Sd: Trần Hữu Nhật (TT Huế); Trung thu - T. hợp: Nguyễn Văn Sỹ (TT Huế); Nhà giàn - Sd: Trương Minh Dự (Q. Trị)... có được giải đáp đích xác của những tương quan duy nhất; cùng với những tương quan đó, là yếu tố chính, căn bản của mọi cảm xúc tạo hình về cái đẹp. Lối biểu hiện tự do những tương quan dĩ nhiên vẫn sẽ có tính cách tương đối và giới hạn. Bản chất nghệ thuật ở các tác phẩm này dù có độc đáo như nhau chăng nữa, thì tất cả cũng không thể diễn tả cái tương quan rõ ràng với cùng một sự hữu hiệu như nhau. Chỉ khi nào ý thức phổ quát, nghĩa là trực giác, vốn là nguồn gốc của mọi nghệ thuật, mới có thể được trực tiếp trả về lại, để khai sinh ra một lối biểu hiện theo quan niệm nghệ thuật mới. Lẽ tất nhiên có được sự đổi mới trong phương cách tạo hình thì mối tương quan về màu sắc sẽ làm hiện ra cái tuyệt đối trong cái tương đối của thời gian và không gian.

      Nghệ thuật không phải là một khoa học mà sự cố gắng thiếu cá tính của những người nghiên cứu có thể thúc đẩy tiến từng bước một. Trái lại, nghệ thuật thu nhặt trên thế giới sự khác biệt. Mỗi cá tính một khi đã có sẵn trong tay những phương cách biểu hiện, có quyền ăn nói, và chỉ có những kẻ yếu kém đi tìm cái hay của mình trong những gì đã được hoàn thành trọn vẹn, thay vì phải tìm nó ở tự chính mình, mới phải tự xóa mình, khuất phục. Trên địa hạt mới mẻ này, ngay cả những sự lặp lại cũng có thể diễn tả một tính cách đặc biệt mới, có thể trở thành hình thể mới mẻ chưa ai biết đến; và không thể nói đến vấn đề yếu kém khi một số người nhóm lại cùng một nơi, đang chờ đợi từ đó phát huy của cái tôi thầm kín.

      Những tín hiệu từ tác phẩm nghệ thuật Mùa sen - Sd: Nguyễn Thanh Sơn (T. Hóa); Phía trước - Sd: Nguyễn Hậu (Q. Bình); Hoàng Bào III - Sd: Hoàng Xuân Lộc (TT Huế); Hoài vọng - Sd: Lê Ngọc Duy (Q. Trị)... có thể nhìn thấy và đo lường, như tia lửa phát sinh từ sự va chạm của vật thể để tạo thành ánh sáng; song là một hình thái mang đậm đặc trưng thẩm mỹ. Sự đặc biệt của các tác phẩm này được thể hiện ở chỗ nó tồn tại như một giá trị thẩm mỹ. Khi phản ánh các giá trị thẩm mỹ thì dù thế nào đi chăng nữa nghệ thuật vẫn luôn hàm chứa trong đó những giá trị văn hóa- giá trị nhân văn. Điều đó có thể nhận thấy vì sao trong các tác phẩm nghệ thuật, các hình tượng nhân vật tích cực thường được coi như biểu tượng của cái đẹp, và ngược lại các hình tượng nhân vật tiêu cực, thường được gọi là biểu tượng của cái xấu, cái thấp hèn…

      Nguồn gốc của tác phẩm Trăng vàng - T. hợp: Lê Bá Cang (TT Huế); Treo - Sd: Trần Công Thoan (Q. Bình); Nhớ nguồn - Sd: Trần Thanh Song (Q. Trị); Sau ca trực - Sd: Đặng Thiện Chân (Hà Tĩnh); Chợ Bôộng T. hợp: Võ Tá Lục (Hà Tĩnh); Chợ sớm - Sm: Nguyễn Thị Kim Nga (N. An)... có lẽ là chiêm nghiệm của những điều khó tả, nơi mà ánh sáng rút ra khỏi bóng tối và sự khốn cùng bằng một ý chí được nuôi dưỡng bởi lòng say mê nghệ thuật. Không phải chỉ là sự tích tụ các giá trị trực quan, thụ cảm, hơn thế, các tác phẩm còn là giá trị thẩm mỹ mới, mang đậm dấu ấn bao quát của một dung lượng lớn, có tính phát hiện, dự báo những khát vọng, khả năng, lấy tự do làm khởi điểm và ở chỗ tự do ấy, con người mới thấy cái giới hạn của chính mình.

      Một số tác phẩm khác tại triển lãm mang nhiều dấu vết của lòng trắc ẩn, khô cằn bởi nắng và gió, như tách ra khỏi thời gian. Điều mà các họa sĩ nhìn trong những khoảng rộng hoang vắng đó, không phải là một cảnh tượng của thế giới mơ ước, mà là đằng sau cái bề mặt của sự vật, cái sợi dây liên hệ giữa con người với đất, sự khổ sai của họ, niềm cô đơn của họ. Có những tác phẩm bắt được sự đau đớn và thanh tịnh hòa lẫn vào nhau và những gương mặt dường như nhìn chúng ta từ một nơi không còn nữa trên cõi đời này. Có lẽ tác phẩm Mầm sống - in lô tô trên bản nhôm của Lê Thị Thanh (T. Hóa); Biển đợi - Giấy dó: Phan Lê Chung (TT Huế); Ngày biển lặng - Sd: Nguyễn Hoàng Linh (N. An); Bong bóng - T. hợp: Hoàng Ngọc Dũng (T. Hóa); Tốc độ - T. hợp: Trần Việt Anh (T. Hóa)... bắt được nhịp tim của chính mình, chỉ thám hiểm ở những cảnh nội tại. Chất liệu thuần khiết được bao phủ. Sự cố gắng đạt đến đơn giản và điều cốt yếu đôi khi đã làm ta nghĩ là tác giả chọn con đường trừu tượng. Một hình tượng nghệ thuật chỉ dừng lại ở tính đơn nghĩa, chưa vươn tới sự hàm nghĩa để trở thành một biểu tượng, thì đó chỉ là một hình tượng nghèo nàn về nội dung, kém về thẩm mỹ. Nó khó có thể gây xúc động trong lòng người cảm thụ và sẽ mai một, không tồn tại lâu dài với thời gian.

      Hội đồng nghệ thuật chấm giải thưởng mỹ thuật khu vực Bắc Trung Bộ đã phân tích, phản biện đối với các tác phẩm vào vòng chung khảo. Cuối cùng bằng phiếu bình chọn, xếp loại cho điểm để trao các giải thưởng A, B, C và Tặng thưởng.

      Giải A - Ký ức dòng sông, sơn dầu của Nguyễn Hữu Song (Thế Hà) (Q.Trị); Giải B - Người trong cuộc, sơn dầu của Nguyễn Lương Sáng (Q. Bình); Giải C - Công dân mới của Trường Sa, sơn dầu của Hồ Thiết Trinh (N. An). 05 giải Tặng thưởng gồm: Chiến tranh để lại - Tổng hợp: Trần Minh Châu; Chốn tâm linh - Lụa: Đào Thị Hà (T. Hóa); Bến xưa - Sơn mài: Nguyễn Đăng Sơn (TT Huế); Xa lộ - Đồ họa tổng hợp: Tô Trần Bích Thúy (TT Huế); Điện năng thiên nhiên - Sơn dầu: Công Huyền Tôn Nữ Tuyết Mai.

      Xem bộ giải như vậy, hội họa Bắc Trung Bộ trên thực tế vẫn có một nội dung súc tích, các tác phẩm vào vòng giải đa số hướng về đề tài chiến tranh cách mạng hoặc công nghiệp, hàm chứa không ít những yếu tố nhân bản, cũng như có một chức năng xã hội nhất định.

      Không phải là vén màn lên nhưng là làm cho bức màn trở nên trong suốt, những đổi thay về quan niệm nghệ thuật Bắc Trung Bộ làm lộ ra những chiều sâu của nó, lôi chúng ra khỏi nỗi ưu phiền và sự chia sẻ. Những hồ nghi, những âu lo về nghệ thuật và vẻ quyến rũ của nó, làm gì với các chất liệu? Vẽ cái gì? Cách nào? Tất cả câu hỏi mà các họa sĩ đã đặt ra ấy, đều vẫn còn có tính thời sự. Nhưng tất cả những lần gãy vỡ mà các họa sĩ tự áp đặt để thay đổi quan niệm, họ đã vượt qua và đang để công chúng chấp nhận cái mới mà họ đã tự nghi ngờ?

      Trịnh Hoàng Tân



    Nhắn tin cho tác giả
    Nguyễn Hữu Quang @ 09:16 31/10/2014
    Số lượt xem: 315
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    GIỚI THIỆU MỘT SỐ TP HỘI HỌA - ĐIÊU KHẮC - KIẾN TRÚC - NHIẾP ẢNH