WECOME TO WEB ART

TIN TỨC TRONG NGÀY

LIÊN KẾT WEBSITE

LIÊN KẾT BÁO

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Nguyễn Hữu Quang)

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    11204871_1116798211682170_5045089514771591101_n.jpg 11013067_1116798248348833_1233395889470156873_n.jpg 22016_1116798228348835_8203033232748986763_n.jpg 11034163_1596017550663097_8610143680858498477_n.jpg 10931370_1523667297894104_1840658383111218415_n.jpg 10931369_1523667464560754_4938105034038812751_n.jpg 10923304_1523667344560766_6157924456491340461_n.jpg 10922528_1523667681227399_6929347280410783803_n.jpg 10922445_1523667431227424_2934185793618103594_n.jpg 10920935_1523667374560763_4883192492278176199_n.jpg 10917416_1523667394560761_2727739838232930367_n.jpg 10801834_1523667621227405_8519320667861764529_n.jpg 10392502_1523667741227393_5885150822741994092_n.jpg 1601601_1523667591227408_1671924079690145100_n.jpg 1601601_1523667561227411_1723062471940197327_n.jpg 1601507_1523667707894063_1978930493193701205_n.jpg 1549449_1523667327894101_2689097660826573204_n.jpg 1506517_1523667647894069_101193567893175937_n.jpg 11711_1523667514560749_3288992140242011590_n.jpg 20140306160409be13.jpg

    Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    KẾT NỐI BẠN BÈ VIOLET

    Tài nguyên dạy học

    BÁCH KHOA TOÀN THƯ

    DANH NGÔN

    TỪ ĐIỂN ONLINE


    Tra theo từ điển:



    NGHE NHẠC TRỰC TUYẾN

    Điều tra ý kiến

    Bạn thấy trang này như thế nào?
    Đẹp
    Đơn điệu
    Bình thường
    Ý kiến khác

    Sắp xếp dữ liệu

    DU LỊCH VIỆT NAM

    HƯƠNG HOA KHOE SẮC

    THỜI TIẾT

    .HÀ NỘIDu bao thoi tiet - Thu do Ha Noi .TP.HUẾDu bao thoi tiet - Co do Hue .TP.HCMDu bao thoi tiet - Thanh pho Ho Chi Minh

    TRUYỆN CƯỜI

    Gốc > ĐỌC VÀ SUY NGẪM > CỬA SỔ TÂM HỒN >

    Con sẽ sống thật tử tế và yêu thương như cô dạy

    M, 27/11/2015 
     
     
     
    Những bài học cô dạy con cho đến bây giờ vẫn là tình yêu thương vô bờ.

    Cô ơi, những bài học lớp 1 ngày ấy, con chẳng nhớ mình đã được dạy những gì nhưng khi nhắc về cô, con luôn kể cho mọi người nghe về người đã dạy con sống yêu thương cho đến tận bây giờ.

    Tối qua nhận được cuộc gọi của cô, vẫn với những lời hỏi han trìu mến như những ngày 18 năm trước. Từng ấy năm, chắc ngoài cha mẹ của con thì cô là người đã dõi theo con trên suốt con đường theo đuổi tri thức. Và con tin, cô vẫn sẽ dành những yêu thương để tiếp tục dõi theo từng bước con đi.

    Ngày bước chân vào lớp 1, con bé lúc đó là con đang còn đứng lơ ngơ thì cô đã nhanh chân ra đón. Kể từ giây phút ấy, chẳng ai nghĩ rằng hai con người một lớn một nhỏ là chúng ta lại gắn bó với nhau đến tận bây giờ.

    Ngày đó bởi xuất thân là một đứa trẻ không có ba mẹ làm nọ kia nên không ít lần con thầm ganh tỵ với những bạn bè trang lứa khi thấy phụ huynh đến thăm cô, gửi gắm con cái của họ cho cô giáo. Nhưng rồi cảm giác đó cũng qua đi rất nhanh, bởi dường như mọi cử chỉ yêu thương, sự dạy dỗ của cô dành cho chúng con đều như một.

    Cô đã dạy chúng con phải yêu quí bạn bè của mình dù họ có nghèo khó đến đâu. Cô cũng là người đã dành rất nhiều thời gian đến gặp phụ huynh của những bạn vì hoàn cảnh gia đình phải nghỉ học để thuyết phục họ đưa các bạn trở lại lớp. Ngày cô hân hoan báo tin, chúng con lúc đó chỉ là những đứa trẻ chưa hiểu gì về cái gọi là “phải học mới nên người” nhưng cũng vỗ tay, cũng cười toe để chào đón các bạn đi học.

    Phải 5 năm sau con mới biết rằng, người cô giáo con may mắn được học những bài vỡ lòng là một giáo viên tận tụy đã được bao thế hệ học trò ngợi ca. Con thấy mình may mắn vì chắc rằng chúng ta có duyên cô nhỉ?

    Có người nói với con rằng, duyên cũng là do mỗi người tạo ra. Và điều đó đã được cô minh chứng. 18 tuổi con rời mảnh đất quê hương để theo đuổi ước mơ của mình. Rồi con cứ nghĩ như bao người lớn khác, rằng chắc chúng ta chỉ gặp nhau ở từng ấy cuộc đời mà thôi. Thế mà có một ngày mùa đông khi đang ở Hà Nội xa xôi, con nhận được cuộc gọi của cô.

    Số điện thoại lạ hoắc, thế mà chỉ nghe cô gọi “Trang phải không con”, con sựng người “Ôi, cô Mỹ đó ạ”. Rồi như thể bắt được vàng, cô cười giòn tan, hỏi han với bao lo lắng cho một đứa con gái xa nhà.

    Cô và mẹ con vẫn gặp nhau ở những buổi chợ, cô vẫn nhớ và hỏi thăm tình hình của con qua mẹ. Khi thì Hà Nội, khi thì đi các tỉnh, mỗi lần gặp lại cô đều hỏi cặn kẽ từng đường đi nước bước của con. Thì ra, cái sự ganh tỵ của đứa bé con ngày xưa thật là ngớ ngẩn. Người mẹ của con, một người phụ nữ bình dị vẫn được cô nhận ra giữa khu chợ. Và con, một trong số hàng nghìn học trò vẫn được cô nhớ, cô gọi.

    Những bài học lớp 1 ngày ấy, con chẳng nhớ đã được học những gì để có thể khoe rằng cô đã giúp con thế này, giúp con thế kia. Nhưng đó là khoảng thời gian thật bình yên khi con ở bên những người bạn, bên thầy cô. Và con tin rằng, những bình yên đó đã nuôi dưỡng tâm hồn con, những bài học về tình bạn đã theo con đến tận bây giờ.

    Khi viết ra những dòng này, con tin, nó được tạo nên từ những nét đưa bút đầu tiên của cô trong cuộc đời con. Giờ đây, con xin mượn những con chữ cô dạy, những yêu thương cô dạy để viết bức thư này gửi cô. Giờ đây, con vẫn chưa thể tặng cô một món quà thật lớn, thật to, nhưng con hứa sẽ sống thật tử tế và yêu thương, sẽ có thật nhiều câu chuyện mang về để kể cô nghe và cùng mỉm cười.


    Những bài học cô dạy con cho đến bây giờ vẫn là tình yêu thương vô bờ.

    Nhắn tin cho tác giả
    Nguyễn Hữu Quang @ 22:03 02/02/2016
    Số lượt xem: 178
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    GIỚI THIỆU MỘT SỐ TP HỘI HỌA - ĐIÊU KHẮC - KIẾN TRÚC - NHIẾP ẢNH