WECOME TO WEB ART

TIN TỨC TRONG NGÀY

LIÊN KẾT WEBSITE

LIÊN KẾT BÁO

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Nguyễn Hữu Quang)

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    Z3885895221864_66dc377a0b1a3b1cdb689d3f97aeba10.jpg LOGO_TRANG_STAR_066666__Copy.jpg STAR_0444444.jpg SY_09.jpg T11.jpg 312172936_632852028318974_6770510737515247198_n.jpg MAU_CHON_LOGO_8.jpg MAU_CHON_LOGO_8.jpg MAU_CHON_LOGO_58899.jpg MAU_CHON_LOGO.jpg MAU_CHON_LOGO.jpg 311477167_1129643461316618_2117427099819637122_n.jpg M05.jpg 271518350_613668363197582_7908465029524038475_n.jpg M01.jpg 272830337_668394127632168_3183161465455247362_n.jpg 272190732_659100755128524_3988657365132230446_n.jpg 310356457_761355591602452_4537978988211495293_n.jpg 309582322_5211522992291814_7374044769058483393_n.jpg 296387525_5047729535354261_4511393719472620470_n.jpg

    Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    KẾT NỐI BẠN BÈ VIOLET

    Tài nguyên dạy học

    BÁCH KHOA TOÀN THƯ

    DANH NGÔN

    TỪ ĐIỂN ONLINE


    Tra theo từ điển:



    NGHE NHẠC TRỰC TUYẾN

    Điều tra ý kiến

    Bạn thấy trang này như thế nào?
    Đẹp
    Đơn điệu
    Bình thường
    Ý kiến khác

    Sắp xếp dữ liệu

    DU LỊCH VIỆT NAM

    HƯƠNG HOA KHOE SẮC

    THỜI TIẾT

    .HÀ NỘIDu bao thoi tiet - Thu do Ha Noi .TP.HUẾDu bao thoi tiet - Co do Hue .TP.HCMDu bao thoi tiet - Thanh pho Ho Chi Minh

    TRUYỆN CƯỜI

    Gốc > ĐỌC VÀ SUY NGẪM > CỬA SỔ TÂM HỒN >

    Đức hy sinh của chị

    (Dân trí) - Mẹ mất khi năm chị em còn nhỏ. Chị là cả, mới học lớp 6, em út vừa tròn 20 tháng, khóc ngặt trong nôi vì khát sữa. Cha là bộ đội xa nhà, mỗi tuần chỉ tranh thủ về được hai lần. Chị phải nghỉ học, thay mẹ lo cho các em.


    Hàng ngày, chị bế em út đi hết làng trên xóm dưới để xin sữa của các bà mẹ đang nuôi con. Thời buổi khó khăn, miếng ăn còn chật vật từng bữa, xin được ít sữa cho em không phải chuyện dễ. Dân quê hiền lành, chân chất và thảo bụng lắm nhưng cơm ăn còn không đủ no để lấy sữa nuôi con mình, lấy đâu ra sữa mà cho con người. Đã thế, xin một hai lần còn được chứ xin mãi cũng thành “chai” mặt. Em út còn bị bệnh thận rất nặng nên gầy còi yếu ớt. Chị càng thương em, càng tần tảo sớm hôm chăm sóc em, lo cho em từng miếng ăn, giấc ngủ.
     Ngoài em út là ưu tiên chăm sóc bậc nhất, chị còn phải quan tâm chăm sóc tới ba đứa em nữa. Chợ búa, cơm nước, tắm giặt, kèm học bài và cả việc phân giải phải trái mỗi khi mấy đứa tranh cãi nhau vì những chuyện chẳng đâu…Chị tất bật từ sáng sớm tới tối mịt mới được ngơi tay một chút thì em út lại khóc, chị  lại dỗ dành, ầu ơ giữa đêm cho tới lúc gà gáy sang canh. Lúc này chị mới tạm thời được chợp mắt. Chỉ là tạm thời thôi bởi em út có thể thức giấc và giẫy khóc bất cứ lúc nào. Suốt hai năm trời, chị chưa có lấy một đêm đẫy giấc. Vất vả, cực nhọc là thế mà càng lớn, chị càng xinh đẹp. Không son phấn, không quần áo điệu đà, nhưng mỗi khi chị ra đường vẫn có không ít ánh mắt ngẩn ngơ nhìn theo. Chị có hàm răng đều tăm tắp, nụ cười đẹp như hoa. Nhiều người theo đuổi nhưng chị chẳng đồng ý lấy ai. Chị bảo “Chờ cho các em khôn lớn rồi chị mới tính”. Chúng em lớn khôn, lần lượt từng đứa đậu vào đại học. Chị vẫn chưa chịu lấy chồng bởi “để lo cho thằng út học xong cấp III đã’. Em út lớn lên vẫn còm nhom và hay ốm yếu do bị suy dinh dưỡng từ nhỏ. Quen hơi chị từ bé, út lúc nào cũng kè kè bên chị, tối vẫn còn đòi ngủ chung giường với chị. Chị sợ chị đi lấy chồng rồi, út sao nhãng việc cơm nước, lại bệnh ra thì khổ út. Trong nhà, chỉ có mỗi chị là bảo được út ăn cơm đều mỗi ngày ba bữa. Ngày em út đậu đại học và lên đường nhập trường, chị khóc ghê lắm, bảo nhớ mấy đứa, không biết tới bao giờ chị em mới lại bên nhau như những ngày xưa. Út ôm lấy chị, khóc hoài không dứt. Út muốn chị lên trường học với út, nhưng út lớn rồi, út thương chị và cũng muốn chị có một bến đỗ hạnh phúc cho đời mình. Chị mỉm cười gạt nước mắt, mừng vì út đã lớn khôn thật sự. Năm tháng sau, cha thông báo chị cả lấy chồng. Bốn anh chị em, kẻ bắc người nam nhưng vẫn về bằng được để chứng kiến ngày hạnh phúc của chị. Ngày cưới, nhìn chị rạng rỡ trong váy cưới cô dâu, sánh bước bên anh rể là một sỹ quan quân đội hiền lành mà mừng cho chị. Bốn anh em ôm lấy chị cùng khóc trước sự ngơ ngác của quan viên hai họ. Chị cười thật nhiều, vẫn nụ cười hút hồn ngày nào nhưng tràn ngập những ánh nhìn hạnh phúc. Chứng kiến ngày vu quy của chị, em vừa mừng vừa buồn. Mừng vì từ nay chị đã có một bờ vai vững chắc để nương tựa, nhưng lại buồn bởi chị giờ đã là người của nhà người ta, không còn là chị của riêng chúng em như những ngày thơ ấu. Nghĩ rồi lại cười cho sự trẻ con của mình. Em chợt nghĩ, sau này chị sẽ là một người vợ hiền thật đảm đang, một người mẹ thật tốt. Hãy sống hạnh phúc nhé. Em sẽ mãi dõi theo bóng hình của chị. 

    Thúy Hằng (HN)


    Nhắn tin cho tác giả
    Nguyễn Hữu Quang @ 17:57 04/08/2010
    Số lượt xem: 587
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    GIỚI THIỆU MỘT SỐ TP HỘI HỌA - ĐIÊU KHẮC - KIẾN TRÚC - NHIẾP ẢNH