WECOME TO WEB ART

TIN TỨC TRONG NGÀY

LIÊN KẾT WEBSITE

LIÊN KẾT BÁO

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Nguyễn Hữu Quang)

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    Z3885895221864_66dc377a0b1a3b1cdb689d3f97aeba10.jpg LOGO_TRANG_STAR_066666__Copy.jpg STAR_0444444.jpg SY_09.jpg T11.jpg 312172936_632852028318974_6770510737515247198_n.jpg MAU_CHON_LOGO_8.jpg MAU_CHON_LOGO_8.jpg MAU_CHON_LOGO_58899.jpg MAU_CHON_LOGO.jpg MAU_CHON_LOGO.jpg 311477167_1129643461316618_2117427099819637122_n.jpg M05.jpg 271518350_613668363197582_7908465029524038475_n.jpg M01.jpg 272830337_668394127632168_3183161465455247362_n.jpg 272190732_659100755128524_3988657365132230446_n.jpg 310356457_761355591602452_4537978988211495293_n.jpg 309582322_5211522992291814_7374044769058483393_n.jpg 296387525_5047729535354261_4511393719472620470_n.jpg

    Thành viên trực tuyến

    2 khách và 0 thành viên

    KẾT NỐI BẠN BÈ VIOLET

    Tài nguyên dạy học

    BÁCH KHOA TOÀN THƯ

    DANH NGÔN

    TỪ ĐIỂN ONLINE


    Tra theo từ điển:



    NGHE NHẠC TRỰC TUYẾN

    Điều tra ý kiến

    Bạn thấy trang này như thế nào?
    Đẹp
    Đơn điệu
    Bình thường
    Ý kiến khác

    Sắp xếp dữ liệu

    DU LỊCH VIỆT NAM

    HƯƠNG HOA KHOE SẮC

    THỜI TIẾT

    .HÀ NỘIDu bao thoi tiet - Thu do Ha Noi .TP.HUẾDu bao thoi tiet - Co do Hue .TP.HCMDu bao thoi tiet - Thanh pho Ho Chi Minh

    TRUYỆN CƯỜI

    Gốc > ĐỌC VÀ SUY NGẪM > CỬA SỔ TÂM HỒN >

    Ngày xưa...

    (Dân trí) - Ngày xưa, sau chuyến đi biển bội thu ông nội đã sang nhà ngoại hỏi vợ cho ba, hai gia đình làm vài mâm đơn sơ cúng gia tiên rồi cho đôi vợ chồng ở với nhau.


    Ông ngoại và nội cất cho đôi vợ chồng trẻ một mái nhà tranh nằm sau con đường hun hút hai hàng phi lao. Ở đó, mẹ được hạnh phúc bên ba như những cặp vợ chồng son khác. Thi thoảng ba đi biển cùng trai tráng trong làng, mẹ lại ra đầu bến ngóng ba về, nơi cái bải cát thoai thoải có nhiều rau muống biển mà dân trong làng gọi là “Bến đợi chờ”, mẹ đã ra đứng ở đó và nhiều lần hạnh phúc thấy ba trở về với những thúng cá, mực.
     

    Ngày xưa, khi tôi lên 7 tuổi, mẹ thường dắt tôi ra biển ngóng ba về. Khi thuyền cập bến, ba nhảy vội xuống nước rồi chạy lên bờ bế tôi, ôm tôi vào lòng: “Ba nhớ con lắm, con yêu của ba…”. Tôi nghe mùi mồ hôi và nước biển mằn mặn toả ra từ người ba và cảm nhận yêu thương từ vòng tay ấy. Còn mẹ hay vuốt lại mái tóc rối bời của ba và bảo “anh ốm đi nhiều”.

     Những lúc ba trở về nhà sau chuyến đi biển dài ngày, cả nhà thường tập trung đông người, ông bà nội ngoại thường đến ăn cơm và ngồi thật lậu. Cũng như những người trong làng, ba mẹ không có điều kiện học nhiều. Khi tôi vào lớp 1 ba và mẹ thường gọi anh Hoè học hơn tôi 2 lớp, con của bác cả sang nhà luyện chữ viết cho tôi. Lúc đó ba thường xoa đầu và nói “Con học thật giỏi để mai này về dạy chữ giúp trẻ em làng mình”. Những lúc như thế tôi thường cố nắn nót chữ đẹp hơn để được ba mẹ khen… Ngày xưa, khi tôi lên 10 tuổi, trong một lần cải nhau với anh Hoè vì tranh giành bút chì, do tức giận tôi đã bẻ gãy và vứt giữa nhà. Ba biết được tin này, ra vườn bẻ một nhánh roi dương, truốt hết lá, cho tôi một trận đòn. Sau ba lui ra vườn khóc tru tru vì thương tôi. Ba gọi mẹ ra bảo lấy dầu mà bôi cho con và hỏi có đau lắm không. Tôi thấy thương ba mà không sao chạy lại ôm ba và nói lời xin lỗi. Trong câu hát vỗ về của mẹ ru thằng út, tôi chìm vào giấc ngủ, sáng sớm thức dậy ôm cặp đi học. Mẹ bảo “Ba lên tàu ra biển rồi”. Ngày xưa, trên bãi cát có nhiều rau muống biển ở đầu làng, mẹ đứng ngóng ba về. Nhiều ngày mẹ đứng ngóng ba về, nhưng bóng dáng con tàu vẫn nhạt nhòa trong cơn mưa xối xả, đến lúc nghe đồn biên phòng ở cửa biển báo có một con tàu đã chìm cách bở biển không xa… Cả làng để tang, ông nội bắt cái “mộ gió” cho ba. Mẹ khóc và ngất lên ngất xuống. Còn tôi nhớ lại hình ảnh ba ngồi khóc sau khi đánh tôi bằng roi dương. Câu “con xin lỗi ba” còn bỏ ngõ và vĩnh viễn chẳng bao giờ nói ra được. Học ở thành phố, mỗi lần điện về nhà tôi thường nói với mẹ: “Con thương mẹ, mẹ ráng đợi con ra trường rồi phụ mẹ”. Hay khi trở về nhà muộn vì xe chết máy để mẹ lo lắng, tôi không ngại ngần nói “con xin lỗi để mẹ chờ…”. Vì tôi biết rằng nếu không nói những lời yêu thương mình ấp ủ, có khi tất cả đã quá muộn.  Yên Mã Sơn

    Nhắn tin cho tác giả
    Nguyễn Hữu Quang @ 17:47 04/08/2010
    Số lượt xem: 363
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    GIỚI THIỆU MỘT SỐ TP HỘI HỌA - ĐIÊU KHẮC - KIẾN TRÚC - NHIẾP ẢNH