Thi kể chuyện: Bác Hồ đến với các cháu mồ côi ở trại KĐ

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Hữu Quang (trang riêng)
Ngày gửi: 12h:35' 05-11-2014
Dung lượng: 54.5 KB
Số lượt tải: 23
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Hữu Quang (trang riêng)
Ngày gửi: 12h:35' 05-11-2014
Dung lượng: 54.5 KB
Số lượt tải: 23
Số lượt thích:
0 người
THI KỂ CHUYỆN
Câu chuyện :
BÁC HỒ ĐẾN VỚI CÁC CHÁU MỒ CÔI Ở TRẠI KIM ĐỒNG
Kính thưa quí vị đại biểu! Thưa các đồng chí và các bạn !
Khi nói đến Bác Hồ với các cháu thiếu niên và nhi đồng, không ai lại không biết đến những câu thơ :
“ Ai yêu nhi đồng bằng Bác Hồ Chí Mính
Ai yêu Bác Hồ Chí Minh bằng thiếu niên nhi đồng”
Thật vậy, sinh thời Bác luôn dành thương yêu và sự quan tâm đặc biệt đối với các cháu thiếu niên và nhi đồng. Bác mong muốn các cháu được sống, được lớn lên trong tình yêu thương để tâm hồn các cháu luôn hồn nhiên, trong sáng. Vì vậy, Bác đã dành thời gian đến thăm hỏi, trò chuyện, tặng quà và động viên các cháu trong học tập, trong sinh hoạt được thể hiện qua câu chuyện “Bác Hồ đến với các cháu mồ côi ở trại Kim Đồng”. Câu chuyện kể lại theo lời kể của nhà văn Sơn Tùng được in trong cuốn “ Hoa râm bụt”.
Một sáng đẹp trời, Bác Hồ đã đến với các cháu ở trại Kim Đồng. Ngay từ phút đặt chân đến cổng trại nhìn bờ rào dăng dây thép gai, trong mắt Bác hiện lên sự nhức nhối. Nói với các cán bộ phụ trách giọng Bác nhẹ nhàng, nhưng vô cùng thấm thía:
- Đây là nơi nuôi dạy các cháu mồ côi, được mang tên liệt sĩ Kim Đồng, sao các cô, các chú lại rào dây thép gai như một nhà tù thế này ?
Chú Thuận thưa :
- Dạ thưa Bác, cơ ngơi của thời đại cũ để lại đấy ạ !
Bác lắc đầu: Các cô, các chú phải tháo gỡ đám dây thép gai ngay. Chế độ cũ nhóm các cháu vào đây, chúng ta tiếp tục nuôi dạy vì tương lai của các cháu.
Bác đi vào từng căn phòng ở, phòng ăn, phòng học, nơi các cháu vui chơi. Bác khen : “ Được cái gọn gàng, ngăn nắp, sạch sẽ, nhưng còn – Bác hỏi cán bộ phụ trách trại – còn thế nào, các cô, các chú biết không ?
Mọi người nhìn Bác, vừa xúc động vừa lung túng. Rồi chú Thuận mạnh dạn đáp :
- Thưa Bác, các cháu ở trại còn chật chội ạ.
Bác Hồ mỉm cười :
- Chú nói mới đúng có một phần nhỏ thôi. Đối với các cháu mồ côi, điều lớn nhất là phải bù đắp tình thương. Các cháu đã không còn bố, mẹ thì các cô, các chú ở đây là bố, là mẹ của các cháu. Các cô, các chú nuôi dạy các cháu phải đem cả tấm lòng làm mẹ, làm cha mà cư xử, mà săn sóc, mà dạy bảo. Bác thấy ở đây, đối với các cháu, còn cái vẻ “ trại lính ”, thiếu cái ấm cúng của gia đình. Dạy cho các cháu vào khuôn phép, sống có kỷ luật, trật tự là đúng. Nhưng không được để các cháu mất cái hồn nhiên, mất cái vui tươi, thoải mái. Đừng biến các cháu thành các “ ông cụ non”. Các cô, các chú phải làm sao cho các cháu thấy trại Kim Đồng là gia đình của các cháu, đi xa các cháu nhớ, lúc ở nhà các cháu vui. Được như vậy thì cần gì phải rào dây thép gai, phải canh phòng nghiêm ngặt với các cháu ?
Bác lại hỏi :
- Những cháu kém có nhiều không ?
- Thưa Bác ? còn nhiều lắm ạ.
- Nhiều là bao nhiêu ?
Đồng chí phụ trách hơi bối rối. Bác nói ngay:
- Quản lý các cháu thì cần biết cụ thể từng cháu một, biết chắc chắn cái dở, cái hay của mỗi đứa. Có như vậy thì dạy mới có kết quả tốt.
Bác bảo chú Thuận đứng bên :
- Cho Bác gặp cháu nào kém nhất trại.
Em Quốc đứng khoanh tay trước mặt Bác, Bác cúi xuống vuốt ve nhè nhẹ tóc em. Bác hỏi :
- Tên cháu là gì ?
- Thưa Bác, tên cháu là Quốc lủi ạ !
Bác nhìn em, ái ngại :
- Ai đặt cho cháu cái tên ấy ?
- Dạ thưa, các bạn gọi cháu thế ạ.
- Vì sao các bạn gọi cháu là Quốc lủi?
- Thưa Bác…. Cháu …. Cháu hay trốn trại. Cháu chui qua hàng rào, lủi vào các ngõ phố ạ.
Sao cháu không chịu ở trong trại mà lại trốn ra bên ngoài ?
- Thưa Bác ….. ở trong trại khổ cực lắm ạ.
- Khổ cực như thế nào ?
- Dạ chúng cháu bị gò bó đủ thứ ạ.
- Cháu nói rõ sự gò bó cho Bác nghe nào ?
- Thưa Bác ….
Quốc nhìn Bác Hồ mà nước mắt trào ra, nghẹn ngào không nói lên lời. Bác xoa đầu em, Bác đã hiểu thấu tất cả, dù em chưa nói ra
Câu chuyện :
BÁC HỒ ĐẾN VỚI CÁC CHÁU MỒ CÔI Ở TRẠI KIM ĐỒNG
Kính thưa quí vị đại biểu! Thưa các đồng chí và các bạn !
Khi nói đến Bác Hồ với các cháu thiếu niên và nhi đồng, không ai lại không biết đến những câu thơ :
“ Ai yêu nhi đồng bằng Bác Hồ Chí Mính
Ai yêu Bác Hồ Chí Minh bằng thiếu niên nhi đồng”
Thật vậy, sinh thời Bác luôn dành thương yêu và sự quan tâm đặc biệt đối với các cháu thiếu niên và nhi đồng. Bác mong muốn các cháu được sống, được lớn lên trong tình yêu thương để tâm hồn các cháu luôn hồn nhiên, trong sáng. Vì vậy, Bác đã dành thời gian đến thăm hỏi, trò chuyện, tặng quà và động viên các cháu trong học tập, trong sinh hoạt được thể hiện qua câu chuyện “Bác Hồ đến với các cháu mồ côi ở trại Kim Đồng”. Câu chuyện kể lại theo lời kể của nhà văn Sơn Tùng được in trong cuốn “ Hoa râm bụt”.
Một sáng đẹp trời, Bác Hồ đã đến với các cháu ở trại Kim Đồng. Ngay từ phút đặt chân đến cổng trại nhìn bờ rào dăng dây thép gai, trong mắt Bác hiện lên sự nhức nhối. Nói với các cán bộ phụ trách giọng Bác nhẹ nhàng, nhưng vô cùng thấm thía:
- Đây là nơi nuôi dạy các cháu mồ côi, được mang tên liệt sĩ Kim Đồng, sao các cô, các chú lại rào dây thép gai như một nhà tù thế này ?
Chú Thuận thưa :
- Dạ thưa Bác, cơ ngơi của thời đại cũ để lại đấy ạ !
Bác lắc đầu: Các cô, các chú phải tháo gỡ đám dây thép gai ngay. Chế độ cũ nhóm các cháu vào đây, chúng ta tiếp tục nuôi dạy vì tương lai của các cháu.
Bác đi vào từng căn phòng ở, phòng ăn, phòng học, nơi các cháu vui chơi. Bác khen : “ Được cái gọn gàng, ngăn nắp, sạch sẽ, nhưng còn – Bác hỏi cán bộ phụ trách trại – còn thế nào, các cô, các chú biết không ?
Mọi người nhìn Bác, vừa xúc động vừa lung túng. Rồi chú Thuận mạnh dạn đáp :
- Thưa Bác, các cháu ở trại còn chật chội ạ.
Bác Hồ mỉm cười :
- Chú nói mới đúng có một phần nhỏ thôi. Đối với các cháu mồ côi, điều lớn nhất là phải bù đắp tình thương. Các cháu đã không còn bố, mẹ thì các cô, các chú ở đây là bố, là mẹ của các cháu. Các cô, các chú nuôi dạy các cháu phải đem cả tấm lòng làm mẹ, làm cha mà cư xử, mà săn sóc, mà dạy bảo. Bác thấy ở đây, đối với các cháu, còn cái vẻ “ trại lính ”, thiếu cái ấm cúng của gia đình. Dạy cho các cháu vào khuôn phép, sống có kỷ luật, trật tự là đúng. Nhưng không được để các cháu mất cái hồn nhiên, mất cái vui tươi, thoải mái. Đừng biến các cháu thành các “ ông cụ non”. Các cô, các chú phải làm sao cho các cháu thấy trại Kim Đồng là gia đình của các cháu, đi xa các cháu nhớ, lúc ở nhà các cháu vui. Được như vậy thì cần gì phải rào dây thép gai, phải canh phòng nghiêm ngặt với các cháu ?
Bác lại hỏi :
- Những cháu kém có nhiều không ?
- Thưa Bác ? còn nhiều lắm ạ.
- Nhiều là bao nhiêu ?
Đồng chí phụ trách hơi bối rối. Bác nói ngay:
- Quản lý các cháu thì cần biết cụ thể từng cháu một, biết chắc chắn cái dở, cái hay của mỗi đứa. Có như vậy thì dạy mới có kết quả tốt.
Bác bảo chú Thuận đứng bên :
- Cho Bác gặp cháu nào kém nhất trại.
Em Quốc đứng khoanh tay trước mặt Bác, Bác cúi xuống vuốt ve nhè nhẹ tóc em. Bác hỏi :
- Tên cháu là gì ?
- Thưa Bác, tên cháu là Quốc lủi ạ !
Bác nhìn em, ái ngại :
- Ai đặt cho cháu cái tên ấy ?
- Dạ thưa, các bạn gọi cháu thế ạ.
- Vì sao các bạn gọi cháu là Quốc lủi?
- Thưa Bác…. Cháu …. Cháu hay trốn trại. Cháu chui qua hàng rào, lủi vào các ngõ phố ạ.
Sao cháu không chịu ở trong trại mà lại trốn ra bên ngoài ?
- Thưa Bác ….. ở trong trại khổ cực lắm ạ.
- Khổ cực như thế nào ?
- Dạ chúng cháu bị gò bó đủ thứ ạ.
- Cháu nói rõ sự gò bó cho Bác nghe nào ?
- Thưa Bác ….
Quốc nhìn Bác Hồ mà nước mắt trào ra, nghẹn ngào không nói lên lời. Bác xoa đầu em, Bác đã hiểu thấu tất cả, dù em chưa nói ra
 














Các ý kiến mới nhất