ĐÊM THỞ DÀI
Ngày trước, khi còn nhỏ thích đọc truyện, nhất là những câu chuyện cổ tích. Những câu chuyện cổ tích thường bắt đầu bằng từ: Ngày xửa…Ngày xưa…và luôn kết thúc một cách có hậu, luôn gợi về một thế giới cao siêu và thánh thiện nhất. Ở đó cái xấu bị trừng phạt , cái tốt được hồng phúc. Đôi khi, thèm được lang thang như Gió, để đôi chân vô định về miền cổ tích hư vô với những giấc mơ về " Xứ sở thần tiên" của Kirsty Mitchell…
Lớn lên, tâm hồn non nớt và nông cạn như mở ra với thế giới bên ngoài, vồ vập nghiến ngấu tất thảy các loại sách như một kẻ du mục khát nước trên sa mạc. Đọc, trăn trở và suy ngẫm trên những trang viết đầy triết học ”Tồn tại và thời gian” của Martin Heidegger, hay từng trang hiện sinh đầy nhọc nhằn của Jean Paul Sartre, Simon de Beauvoir…” Chỉ trong tồn tại của con người mới tiềm ẩn một sự hiểu biết về tồn tại.
Trải nghiệm và suy ngẫm trong nhiều vấn đề cá nhân và xã hội với những phút trải lòng mình với những gì xảy ra trong cuộc Đời. Đêm thở dài !
NHQ
Nguyễn Hữu Quang @ 14:23 28/02/2016
Số lượt xem: 438
- NHỚ BABY (28/02/16)
- KHOẢNG LẶNG (28/02/16)
- TẢN VĂN: LÂN (28/02/16)
- TẢN VĂN: MẮC NỢ ! (28/02/16)
- GIÁNG SINH...ĐẾN MUỘN (28/02/16)








Các ý kiến mới nhất